More you might like
13.1
Cảm giác đau tới tận xương tuỷ , đứng k đứng đc, thở k thở đc, khóc k khóc đc, mình vẫn nhớ như in. 5 ngày trong bệnh viện, đau đớn nhưg vẫn k thể bằng nỗi đau k thể kêu đc vs ai.
Mọi thứ hiện diện ngay trc mặt, liệu có hối tiếc điều j? Chỉ mong cs đơn giản mà khó khăn thật.
27.12
6 tuần rồi nhỉ, cuộc sông vẫn fai diễn ra. Khi con người đi vào đường cùng thì việc cuối cùng là fai chấp nhận. Trên đời này, k ai đau xót, k ai vì mình bằng bản thân mình. Dù có hoàn cảnh như thế nào, thì cũng chả ai có thể chịu đựng hay gánh vác cùng. Bạn bè, người xung quanh, thậm chí cả người tưởng như thân thiết nhất cũng chỉ bảo cố lên, động viên vài ba câu rồi họ cũng cuốn vào cs của họ.
15.12
Cả đêm qua mơ về Kin, Trong mơ và lúc tỉnh dậy nước mắt tràn ra. Kin đi đc 4 tuần rồi, hnao mẹ cũng khóc. Nếu đc thay thế thì mình chấp nhận là người thay thế. Hồi trước xem qao thì chỉ nghĩ mua cho Kin, Kin mặc cái này đẹp, kin đi cái này đẹp, bây h thì sao? Giờ thì mua cho ai, ngắm cho ai?
Mình nhớ kin kin lắm. Nhớ tới mức đi đâu cũng thấy hình bóng nó. Từ khi Kin đi, chưa đêm nào ngủ đc ngon giấc, cái cảm giác muốn khóc, muốn gục xuống, muốn đc an ủi k bao giờ có được nữa.
12.12
Hnay mưa và rét. Bạn béo đưa mình đi làm, sau tgian nghỉ dài. Mình chả bh tin con người có số phận, nhưng giờ mình tin rồi.
Trước giờ mình thấy đau khi tình cảm của mình bị coi thường, nhưng giờ có là gì, mình trân trọng tất cả những thứ liên quan tới tc đấy, nhưng giờ có là gì. Trải qa những cÁi đau đớn hơn gấp vạn lần, trải qua những thứ hy sinh còn hơn cả mạng sống mình. Mình mới thấy mọi thứ xung quanh mình quý giá.
Đau tới chết đi sống lại, đau tới tột cùng của sự sống, đau tới mức vẫn fai kiềm chế. Lúc mình nhớ bạn ý, mình nghĩ mọi chuyện như mơ, mình mơ hồ nghĩ đây fai sự thật k?
14.10
Hnay mình biết 1 vài câu chuyện của 1 vài người bạn mình qen và biết rất lâu.
Câu chuyện thứ nhất là 1 bạn bị suy thận, 1 cô gái khi mới hai mươi mấy tuổi phát hiện bị suy thận thì suy sụp như thế nào, hồi trc bạn có người yêu, 2 ng yêu nhau, bỏ nhau, rồi bạn trai kia biết cô ý bị suy thận đã quay lại, chăm sóc, thậm chí bố mẹ bạn trai xin vc cho làm ở viettin bank, rồi bạn gái tìm đc thận và thay thận. Nhưng làm sao có thê như ng bth đc cơ chứ, thay thận hơn 1 năm, hết số tiền lên tới mấy tỷ. Sau khi ổn định mọi thứ 2 bạn đã cưới nhau, bác sỹ bảo bh vẫn fai uống thc, nhưg khi có kế hoạch có con thì sẽ đổi thuốc khác. Mình và nh bạn ngưỡng mộ tình cảm của 2 bạn, đặc biệt là bạn trai, nguyện chăm sóc cả đời cho bạn gái, và cũng coa thể k có con. Mình vẫn thấy bạn gái ý đăng ảnh đi chơi, đi rất nh nơi, mình càng ngưỡng mộ. Nhưg khi mình biết đc chn là 2 bạn đã lạnh nhạt với nhau từ lâu rồi, và bạn trai k còn qtam tới bạn gái nữa, thậm chí còn k muốn có con với bạn gái. 2 ng, sống cùng nhà, nhưg 2 trái tim đã k còn là của nhau.
Câu chuyện thứ 2, 2 bạn í học cùng lớp, sau khi học xong đại học các bạn í đã cưới nhau, khoảng 23,24t j đấy. Hai bạn đều làm trong khách sạn, bạn gái làm quản lý ở 1 khách sạn 5 sao ở hà nội, và bạn trai cũng làm ở 1 ks coa tiếng. Có lẽ tgian đầu, cũng hp như bnh đôi khác, nhưng tới bh, trải qua 4,5 năm lấy nhau, nhưg vẫn chưa có con. Mình nh khi thấy stt của b gái cũng thấy buồn. Nhưng mình cũng thấy sự lạc quan của đôi vợ chồng này, buồn nhưg cả 2 lúc nảo cũng động viên nhau, nhưg suy cho cùng nếu chỉ 2 vợ chồng còn khó, huống chi mọi người xung quanh, gia đình, họ hàng đặc biệt là bố mẹ chồng. Liệu ai thương mình, và hiểu cho mình.
Câu chuyện thứ 3, bạn là 1 cô gái giỏi giang, xinh đẹp, bạn lấy chồng và rồi suốt bnh năm k có con, 2 vch bạn vào phú quốc sống. Vì k thể sống ở hà nội, tới tận bây h, cs tuy k thể bằng ngoài hn, đi thuê nhà, thậm chí ở trong đấy bạn bị dị ưng thời tiết, mặt mũi nổi mẩn, nhưg có vẻ ở đấy yên bình hơn.
3 câu chuyện, mình chứng kiến, nếu gđinh họ có 1 đứa con thôi, thì mọi chuyện sẽ khác.
Mình cũng suy sụp nên mình hiểu đc.
6.10
Cuộc đời con ng kỳ lạ thật, cứ nghĩ là qên r, nhưg nhìn thấy hình bóng đấy lại thấy nhớ. H nắm tay đấy k fai thc về mình, nụ cười đấy k còn giành cho mình, ánh mắt đấy k còn nhìn về phía mình, cử chỉ đấy k còn quan tâm mình, lời yêu đấy k còn nói đc cho mình, trái tim đấy đã có ng khác, vậy mà mình vẫn nhớ.
Mình tồi thật.
Tháng 9
Mùa thu, mình k còn buồn nữa, mình k cthay đau lòng nữa, nhưng mình vẫn hận, nghĩ tới mình vẫn ghét và căm thù. Vì mình qá tin vào tc của nó dành cho mình, trc h mình trân trọng bnh thì bh coi thường bấy nhiêu:))suy cho cùng cũng chỉ là suy nghĩ của 1 thằng trẻ con, lúc nào cũng nghĩ mình đúng:))
Tgian mình cthay trân trọng những thứ xqanh, k mở lòng biết đc ngta tốt hay xấu. Có trải qa rồi mới thấy nh thứ đáng trân trọng, tạo niềm tin và là chỗ dựa về mọi mặt.
25.8
Tới hnay khi nghĩ lại mọi chuyện, mình lại thấy vô vị. Thật sự k đáng để mình bận tâm nhiều thế. Tgian vừa qa mình mới cảm nhận đc mọi thứ. Ng luôn bên mình dù mình tn thì vẫn luôn bên mình. 1 đứa, bày đặt chn tc với mình, bnh năm nay, mình lúc nào cũng tôn trọng cái tc đấy, nhưng cuối cùng nó vẫn đá mình đi k thương tiếc, khi mình ốm đau bệnh tật, nó tỏ vẻ quan tâm, qtam xong để đấy, nói mình tính toán, nói mình đ’ ra j. Mình chưa bh tính toán với nó bất cứ thứ j, nó đ’ làm chỗ dựa đc, nó đ’ làm cho con ngta cthay yên tâm, bình yên đc. Và bh nó khiến mình coi thường, cứ vậy đi, đời còn dài mà:))
A
Kể mà thực dụng 1 tí, hãm 1 tí, 1 là yếu đuối để người khác thương hại, hoặc là mạnh vẽ vứt bỏ đi tất cả, thì đâu phải thế này.
Mình yêu Quý hồi lớp 12, hồi đấy mình xấu xí, béo tròn, mặt đầy mụn. A là sinh viên ngoại thương ra trường có vc làm ổn định, xung quanh a bnh người nhòm ngó, mơ ước, vậy mà anh chọn mình. Một đứa trượt đại học, học trg thấp kém, anh vẫn chọn mình. R mình bỏ anh.
Yêu Đan, mình với Đan cũng rất buồn, và anh biết chn mình và Đan, A vẫn muốn tiếp tục với mình, A nói là: dù e với Đan có chn j xảy ra, thì đv anh mà nói, k qtrong, qtrong e ở bên anh. Mình vẫn nhớ câu nói đấy khắc cốt ghi tâm.
Mình vẫn yêu anh, ty của mình và Quý k như ng khác, nh khi ngẹt thở, gđinh nhà anh, rồi mọi người xung quanh và rồi mình nch nhiều với Hoàng.
Gap Hoàng, mình luôn tỏ ra mình mạnh mẽ vì mình hơn tuổi, mọi thứ cư cuốn lấy, dường như là thói qen, là cs rồi. Hồi H đi Malai, mình nhớ H điên cuồng, lúc đấy mình nhận ra mình yêu H như thế nào. Nhưg r lại là một câu chuyện tc buồn.
Quý cũng biết chn mình và Hoàng, Vẫn như câu nói năm đấy, khiến mình k buông đc.
Năm đấy, nếu k đua đòi đi học tiếng anh thì cuộc đời chắc k tới nỗi:))
.
Nghe nhạc HAT vẫn là best. Vẫn đi vào tai nhất, đúng là cái j lâu sẽ đi theo năm tháng. Tuổi trẻ lúc nào cũng muốn chứng tỏ mình biết, nhưg thật ra chả biết j. Tới bh tranh cãi 1 vđề mình lại im lặng, thắng thua thì làm đc j? Nếu hồi trc mình sẽ sống chết phân bua, bh thì k, mình cứ lặng lẽ kệ thôi. Cũng k qtrong nữa.
Hqa Khải say, nó bảo nhớ tới Ng:)) mình chỉ thấy buồn, chửi nó. Nhưg qtrong mình nể nó. Trc h nó chả có j, đề đóm, phá hoại:)) nợ mình tiền, nhưg mình chưa bh tính toán với nó 1 đồng. Có tgian nó nói thích mình, mình tránh xa nó, vì k muốn mất 1 đứa bạn như nó.
Còn chn mình với H, mọi thứ hình như ổn hơn. Dnay mình sống chậm hơn, qtam tới mọi ng nhiều hơn, và k qtam tới chn k fai của mình. Đến 1 lúc nào đấy, sẽ ổn.
Mình với Q thì vẫn vậy, tc k còn nhưh vẫn còn trách nhiệm, mình biết Q đxu với mình rất tốt nhưg mọi thứ lúc nào cũng bế tắc. Mình từng nhìn thấy Q đèo ng khác đi chơi, Q từng tát mình. Suy cho cùng ai vớ fai mình cũng khổ, dặt dẹo, lười biếng=))
Chiều đi làm về đau đầu, ngồi mẹ bóp đầu, ho thôi cũng đau hết lưng. Tuổi trẻ làm nh vc xấu h bị qả báo. Mình là ng k nghiêm túc trong bất cứ vđề j:))